Thấy Yên Vũ ngồi ở trên giường ngẩn người, Sương Sương đang pha trà chợt hỏi:
"Cô làm sao thế? Có chuyện gì à?"
"Không có gì." Yên Vũ buông cốc nước trên tay xuống, đặt lên chiếc bàn bên cạnh giường.
Vừa về đến không lâu, Sương Sương liền tìm đến rồi nói muốn chăm sóc cho cô. Tuy khối băng đâm xuyên qua vai cô đã tan hết, nhưng vết thương cũng chưa lành hẳn, không tiện đi lại, vì vậy gật đầu đồng ý. Lúc này, cô chợt có cảm giác vô cùng bất an.
"Sương Sương, cô có thể đi gặp Diệp Phàm, hỏi thăm giúp tôi một chuyện được không?" Yên Vũ cuối cùng không thể ngồi yên được nữa, nhỏ giọng nhờ vả.
"À? Được, là chuyện gì?"
Sương Sương chớp đôi mắt to tròn nhìn cô, một lát sau liền đi ra ngoài.
Mặc dù hai người quen biết chưa lâu, nhưng Yên Vũ rất có cảm tình với cô gái này. Cô đưa mắt nhìn ra cửa sổ, tim không hiểu sao lại đập nhanh một cách bất thường.
Mỗi lần cô bị thương, Chu Đồng luôn ríu rít ở bên cạnh chăm sóc cho cô, dẫu cô có đuổi thằng bé đi thì cũng chỉ một lúc sau nó sẽ lại xuất hiện, cằn nhằn rằng cô không biết lo cho bản thân gì cả. Nhớ không nhầm, Chu Đồng còn nói sẽ mau chóng mạnh lên để có thể bảo vệ cô, vậy mà hôm nay lại chạy đi đâu mất, cũng chưa đến chỗ cô hỏi thăm lấy một lần, có chút kì lạ.
Màn đêm chậm rãi buông xuống, khắp thành phố chìm trong bầu không khí u ám lạnh lẽo. Yên Vũ chờ hơn nửa ngày, Sương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mat-the-he-thong-song-con/2073106/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.