“Tiểu Cảnh, Tiêu….Táp.” Bạch Kính Thành rối rắm gọi tên Tiêu Táp, chỉ chỉ mấy người bên người, bắt đầu trước là một vị nam nhân trung niên có khuôn mặt nghiêm cẩn, khoảng trên dưới bốn mươi tuổi,: “Mau tới gặp chú Tống của ngươi, hắn chính là tam gia Tống gia, biết người đã đến kinh đô, hôm nay chính là cố ý buông việc trong tay chạy tới nhìn ngươi.”
Bạch Cảnh đối với cái này không ngoài ý muốn, tin tức dị năng giả cấp 5 đã thả ra, thế lực khắp nơi đều sẽ có dị động, chính là không nghĩ tới, tốc độ nhanh nhất dĩ nhiên là Tống gia.
“Chào chú Tống.” Bạch Cảnh cười nhạt lên tiếng chào hỏi, thái độ không tính là cung kính lại nhiều thêm một phần tùy ý, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, đối với Tống gia, mặc kệ mục đích của bọn họ như thế nào , chỉ cần không tổn hại lợi ích của mình, Bạch Cảnh sẽ đều đưa ra thiện ý lớn nhất, từ xưa đọc mộc khó thành lâm(một cây không nên rừng: một người không thể làm việc lớn chăng?),hắn sẽ không cuồng vọng cho rằng có Bạch Kính Thành và Trương Thu Thành là có thể vô tư.
“Tốt! Qủa nhiên hổ phụ vô khuyển tử, tiểu Cảnh tuổi nhỏ làm việc lớn, Bạch Canh sinh được đứa con giỏi thật giống ngươi, nhanh, đừng đứng đều ngồi đi, còn có vị kia….Tiêu Táp, ngươi cũng nhanh ngồi, sớm nghe Trương huynh đệ nhắc đến ngươi, hôm nay vừa thấy thật danh bất hư truyền, hậu sinh khả úy….” Tống Kỳ Thịnh nhiệt tình hàn huyên, từ lúc bọn họ mới vào cửa, hắn liền gắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mat-the-trong-sinh-chi-thieu-gia/1995776/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.