Nếu không phải cuộc điện thoại đó thì EOG cũng không biết WWG cũng đang ở Paris.
Thực ra ban đầu chỉ có Thẩm Trụy và Lâm Thân Triết sang châu Âu du lịch.
Còn mấy đồng đội trong nước đang nghỉ phép, rảnh rỗi cũng chẳng biết làm gì thế là bay luôn sang Paris xem trận offline.
Đối với chuyện WWG chủ động ra tay giúp đỡ, lúc đầu EOG hoàn toàn không tin nổi chuyện hoang đường này.
Cho đến khi bọn họ thấy cả nhóm WWG kéo nhau rầm rộ bước vào quán bar dưới lầu.
Khoảnh khắc đó trong mắt Trương Hách Lượng tràn đầy dòng lệ cảm động: "Đúng là đồng bào với nhau có tình nghĩa mà."
Tiếc là tình nghĩa này kéo dài đúng ba phút.
Bởi vì WWG bảo EOG trả tiền rượu.
Lúc đầu Trương Hách Lượng vẫn vui vẻ đồng ý.
Cốt cũ lặn lội nghìn dặm đến giúp họ vượt khó mà, ân tình này sao có thể trả bằng một bữa rượu đúng không?
Nhưng vừa nhận hóa đơn là 7596 euro.
Tiền tip 100 euro.
Tay Trương Hách Lượng run lên như mắc Parkinson lúc quẹt thẻ.
" Cái đ-&%$##...%#@......"
Giang Đề đang tựa bar hỏi: "Quản lý, anh đang lầm bầm cái gì vậy?"
Trương Hách Lượng liếc sang ly nước không cồn Giang Đề đang cầm.
Tốt rồi lại cộng thêm 20 euro.
Dòng lệ cảm động của người đàn ông trung niên ngay lập tức biến thành hai hàng nước mắt cá sấu nghẹn ngào vô ngữ.
Triệu Bắc Nam mở điện thoại ra đổi tỷ giá nó: "Bọn họ uống nước tiên Dao Trì của Vương Mẫu nương nương hả? Một bữa rượu mà sáu bảy chục nghìn tệ."
"Nhà quê."
Thẩm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mau-buong-cuc-cung-fmvp-cua-bon-toi-ra/3000122/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.