Lông mày của Vân Sương khẽ nhíu lại, nhàn nhạt liếc Hứa Trường Vĩnh một cái: “Ta không sao.”
“Nhưng ta nghe dân trong thôn nói, Ngô tẩu tử đè nàng xuống đất, ta lo đến phát hoảng.”
Hứa Trường Vĩnh dường như hoàn toàn không nhận ra vẻ không kiên nhẫn trên mặt Vân Sương, cứ thế bám sát sau nàng từng bước một.
Ngay cả Vân Sương cũng không khỏi cảm khái, mặt mũi của Hứa Trường Vĩnh này quả là ngày càng dày. Trước kia nàng lạnh mặt với hắn, hắn còn biết xấu hổ, giờ thì lại ra cái dáng vẻ “chết rồi còn sợ nước sôi gì nữa”.
Giờ vẫn đang trong quá trình điều tra án, Vân Sương thực không muốn tốn quá nhiều tâm tư vào hắn, đành mặc kệ hắn bám theo, bản thân thì lặng lẽ đi theo sau đám người Đinh huyện lệnh.
Đằng sau nàng, Giang Tiếu thấy vậy, đôi mắt đen ánh lên một tia sáng.
Nghiêm Phương không nhịn được mà tặc lưỡi: “Vân nương tử quả là được yêu thích, tên tiểu tử kia chỉ thiếu dán lên người nàng thôi.”
Dọc đường đi, bọn họ đâu phải chưa thấy mấy nam nhân trong thôn lén lút liếc nhìn Vân nương tử, nhưng loại dám bám chặt như thế này thì đúng là lần đầu.
Ngô Khởi từ nãy vẫn lặng lẽ quan sát vẻ mặt của tổng binh nhà mình, giờ thấy sắc mặt ngài ấy âm trầm, trong lòng thầm kêu quả nhiên là thế, vừa không dám tin vừa lắc đầu lẩm bẩm: “Tên lang quân kia, không được rồi, nhìn chẳng có khí phách gì, chẳng xứng với Vân nương tử chút nào…”
“Cái gì mà không xứng?”
Nghiêm Phương ngốc nghếch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mau-than-ta-la-than-tham/2815840/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.