Da của Tống Mãn rất trắng, nên những vết muỗi đốt đỏ nổi bật hẳn lên.
"Mấy con muỗi này thật đáng ghét, tôi vừa bị cắn thêm mấy chỗ nữa rồi."
Tống Mãn vừa mới phát hiện trên vai mình lại xuất hiện thêm vài vết đỏ.
Cô đang mặc một chiếc áo hở nửa vai, giờ chỗ hở đó đã có thêm hai hoặc nhiều hơn những vết muỗi đốt.
Thật là quá đáng mà.
"Chắc là trong vườn có nhiều muỗi, để mình bôi thuốc cho cậu luôn nhé."
Vườn nhà tuy đẹp nhưng quả thật là rất nhiều muỗi.
"Nhưng nhà tôi đã lắp đặt hệ thống sóng siêu âm để diệt muỗi mà, sao vẫn còn sót lại mấy con muỗi này chứ."
Tống Mãn lẩm bẩm vài câu, nhìn Sở Phùng Thu bôi thuốc lên chân mình.
Cổ chân cô cũng bị muỗi cắn, và khi Sở Phùng Thu nhẹ nhàng thoa thuốc lên mắt cá chân, Tống Mãn cố gắng kiềm chế không rụt lại.
Cảm giác hơi ngứa, và có một cảm giác khó tả.
"Sở Phùng Thu, để tôi tự bôi chỗ này đi, tôi sẽ lấy cho cậu một cái tăm bông."
Cảm giác có người khác chạm vào người thật là kỳ lạ, giọng Tống Mãn run run khi nói.
"Không sao đâu, sắp xong rồi, để mình làm cho nhanh."
Sở Phùng Thu cũng muốn ở gần Tống Mãn lâu hơn, nhưng không muốn làm cô ấy nghi ngờ, nên đưa thuốc cho Tống Mãn.
Tống Mãn kéo áo lên và tự bôi thuốc lên bụng, rồi đưa lại thuốc cho Sở Phùng Thu. Cô xoay người, không kéo áo xuống, để Sở Phùng Thu bôi thuốc lên lưng mình.
Khi quay lưng lại, đầu óc Tống Mãn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mau-toi-lam-bai-tieu-ngo-quan/1031234/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.