Editor: Thiên Lam
- ----
Đây là vì cái gì? Rõ ràng đều là bàn tay, sao có thể khác biệt lớn như vậy?
Bàn tay giấu trong tay áo của Hứa Tâm chậm chạp không chịu vươn ra, một là bởi vì thời gian này nàng liều mạng luyện đàn, bàn tay có thêm nhiều vết chai dày rất khó cô, nàng không muốn để cho Cận Bùi nhìn thấy bàn tay xấu xí này.
Hai là, nếu nàng duỗi tay tiếp chén trà này, chẳng khác nào tiếp nhận sự tồn tại của một Tô Cẩm ngang hàng với nàng, việc này đã sớm được định sẵn, mà nàng cũng đã sớm tự khuyên nhủ chính mình suốt đêm qua......
Nhưng mà chuyện tới trước mắt, nàng lại như thế nào làm không được......
"Phu nhân...... Phu nhân......" Xảo Ni đứng phía sau thấp giọng gọi nhiều lần, Hứa Tâm mới dứt ra từ dòng suy nghĩ, nàng hoàn hồn nhìn đến Tô Cẩm phía trước vẫn giữ nụ cười chân thành như trước, mà Cận Bùi sắc mặt đã là không vui!
Qua dư quang của khoé mắt, nàng đã nhìn thấy nụ cười của lão phu nhân cũng đã thu lại, chỉ có bộ dáng của đại phu nhân vẫn không khác lúc đầu là mấy. Nhiều người hướng về phía nàng như vậy, trong lòng Hứa Tâm bất giác dâng lên cảm giác ê ẩm......
Cũng chính vào lúc ấy nhất thời nhìn thấy trang phục đỏ thẫm của Tô Cẩm, chói mắt đến mức khiến nàng muốn rơi lên......
Nàng đè nén cảm xúc không thoải mái xuống, miễn cưỡng tươi cười, duỗi tay tiếp nhận chén trà: "Đứng lên đi."
Tô Cẩm nghe vậy đứng dậy, lão phu nhân lên tiếng, nàng mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mau-xuyen-nu-xung-thu-tuc/2534960/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.