Tạ Nam ăn uống no nê xong, một tay kéo Tạ Thiệu, một tay khoác Trịnh Thông, hào hứng trở về. Ba người cùng nhau đi dạo trên đường dưới nắng trời chiều.
Nhìn qua cửa sổ, hình ảnh rất hài hòa.
Tô Nhạc có chút hâm mộ Tạ Nam, bất kể lúc nào cũng lạc quan vui vẻ. Tuổi trẻ thật đẹp, tràn ngập sức sống, bất kể ngày mai như thế nào thì cũng vô ưu vô lo như vậy.
Cô đặt chiếc cốc trên tay xuống, quay trở về chỗ ngồi, đúng lúc cửa mở ra.
“Chị Nhạc, em đã mang bibimbap hải sản về cho chị rồi này.” Tạ Nam đưa tới.
“Cám ơn, chị không ăn hải sản.” Tô Nhạc không giơ tay nhận lấy.
Thấy Tô Nhạc tưởng thật, Tạ Nam cười vui vẻ hơn: “Hì hì, trêu chị thôi, chị thích nhất là cơm chiên Dương Châu.” Tạ Nam cười hì hì, chủ động mở ra để chứng minh.
Tô Nhạc nhíu mày, tặc lưỡi một cái rồi không nói gì, móc tiền trong túi áo ra đưa cho Tạ Nam: “Khoản thanh toán cuối cùng.”
Ngoài ăn ra thì khi thấy tiền là Tạ Nam mất hết lý trí, cầm tiền chạy thẳng tới bàn làm việc.
Còn vừa chạy vừa ngửa mặt cười vang.
Tô Nhạc nhìn bóng lưng nhanh chóng bỏ chạy của cô ấy thì bất lực lắc đầu, khóe miệng bất giác cong lên.
Mà Tạ Thiệu và Trịnh Thông cơm nước xong xuôi trở về là lập tức vào thẳng phòng làm việc.
Văn phòng chia làm hai khu, bên trong là Tạ Thiệu và Trịnh Thông, bên ngoài là Tô Nhạc và Tạ Nam, phòng ngoài thì rộng hơn, còn có phòng khách, ban công để
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/may-man-gap-duoc-em-hi-co/2764423/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.