Tạ Nam vỡ mộng r3n rỉ, trở về chỗ ngồi, hồi lâu mới mở miệng: “Chị Nhạc, sao chị lại thích phá vỡ ảo tưởng đẹp đẽ của người khác như vậy chứ?”
Tô Nhạc không để ý tới, cô nhấp một ngụm cà phê, chớp mắt nói: “Lạnh rồi thật là khổ.”
“Chị nói gì vậy?” Giọng Tạ Nam lớn gấp đôi, Tô Nhạc quay đầu lại, không hề né tránh:
“Tưởng tượng này còn không thực tế bằng một miếng bánh mì cho em nhét vào bụng, nhất là người tưởng tượng nhiều như em, ăn vào sẽ không tiêu hóa nổi.”
Còn không bằng không hỏi!
Lần này, những ảo mộng màu hồng đều tan biến hết.
Bị người kia ở cách đó không xa dùng một cú đánh tan hết rồi.
Thật là muốn có một cái đòn bẩy, không chỉ nâng đồ lên, mà còn có thể dùng làm vũ khí để phản công. Chứ không giống như bây giờ, chỉ có thể nghe thôi.
“Dạ dày của em khỏe lắm.” Tạ Nam hô to.
“Ồ, nói có vẻ rất tự tin đấy nhỉ!” Trong phòng truyền ra tiếng nói.
Tạ Nam biết mình nói sai rồi: “Dạ dày của em khỏe... hơn nhiều rồi.”
Tô Nhạc nhìn bộ dạng lươn lẹo này, không khỏi bật cười.
Buổi chiều không có việc gì lớn, vụ án của ai cũng chưa tới lúc mở phiên tòa, chỉ có vụ án của Trịnh Thông là sắp đến thời gian lên tòa rồi, nên buổi chiều phải ra ngoài gặp đương sự.
Trịnh Thông vừa đi là Tạ Nam lập tức nhấp nhổm.
Chẳng bao lâu đã chạy tới trước bàn làm việc của Tô Nhạc.
Tô Nhạc ngẩng đầu: “Đừng hỏi chị, chị cũng chưa từng thấy.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/may-man-gap-duoc-em-hi-co/2764425/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.