Giọng hát của Lương Tĩnh Như ngọt đến nao lòng. Tại nơi cao nhất của vòng quay, họ trao nhau nụ hôn ngọt ngào. Thiều Trì, em không cần anh thề ước, chỉ hy vọng anh ghi nhớ hình ảnh của em ở phút giây này. Nếu có một ngày em không còn nữa, anh hãy nhớ đến tối nay, khi anh đeo nhẫn nước ngọt cho em.
Trong nhà vệ sinh, Dĩ Mạch nhìn mình trong gương, mặt cô ửng hồng lên một cách khác thường, cô thậm chí còn nghe thấy từng nhịp đập của trái tim mình, tựa như một hồi dồn dập của tay trống trong ban nhạc.
Vừa nhìn thấy Lục Thiều Trì mồ hôi đầm đìa, tay xách túi đồ ăn nóng hổi xuất hiện trước mặt mình, tim cô đập mạnh. Trong giây phút đó, cô chợt không rõ mình đang xao xuyến hay là cảm động.
Thiều Trì, anh đối xử với em tệ một chút có được không?
Dĩ Mạch lặng lẽ nghĩ.
“Này, vị khách ở phòng ngắm cảnh sông đẹp trai kinh khủng thật. Chị chưa thấy lúc anh ấy cười đâu, mê hồn luôn”.
“Tôi biết cô còn cố ý chạy đi đưa bao cao su miễn phí cho anh ta nữa đấy. Người ta là khách VIP chắc chắn chỉ dùng loại tiền thôi, giả như mùi dâu tây hay chocolate gì đấy, ai cần loại miễn phí rẻ tiền của cô?”.
Tiếng nói chuyện từ gian vệ sinh bên cạnh vọng sang, Dĩ Mạch đỏ bừng mặt.
“Em mà có chồng như thế thì chết cũng đáng. Sáng nay anh ấy hỏi em gần đây có hàng quán bán đồ ăn sáng nào không. Em nói xa lắm, mà ở đây lại rất khó bắt xe.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/may-tren-dong-bay-mai/983643/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.