Trong sách có câu: Trong cuộc đời ai là thạch tín, ai là mật ngọt cho em.
Có lẽ Vân Mộ Hàn chính là thứ độc dược đó, nhưng cô thản nhiên cười mà uống, thấy ngọt như đường.
Xinlan, Yahoo, Sohu, mạng 163, QQ, MSN...
Trong phút chốc, toàn bộ các mục giải trí của những trang web lớn đều đăng lên trang đầu tin Kim Eun Chae mang thai. Dĩ Mạch không biết nên khóc hay nên cười, bài của cô được đăng tải nhiều như vậy từ bao giờ thế?
Điện thoại réo liên tục không ngừng, Dĩ Mạch không nghe, cô thẳng tay ném lên giường.
Chưa đến năm giờ chiều mà bên ngoài đã tối sầm, có vẻ sắp mưa rồi. Dĩ Mạch ngồi trước máy tính liên tục cập nhật các trang web, cũng còn may, người ta chưa nhắc gì đến Mộ Hàn. Mọi người đang xôn xao đoán già đoán non xem Kim Eun Chae mang thai đứa con của ai, những bài viết của “tác giả” An Dĩ Mạch ngày càng sắc nhọn. Từng câu từng chữ đều ám chỉ Kim Eun Chae có người bao hoặc cô ta từng đem thân xác đổi lấy quyền lợi. Dĩ Mạch xem mà buồn cười, ngòi bút của mình sắc như dao thế này từ bao giờ? Tay này làm phóng viên giải trí hợp hơn cô nhiều!
“Cô An Dĩ Mạch có nhà không?”. Tiếng gọi cửa dồn dập cắt đứt dòng suy nghĩ của Dĩ Mạch. Ai thế nhỉ? Nhà cô thường không có khách đến chơi.
“Phải cô An Dĩ Mạch không? Tôi đến đưa cơm, anh Trần Sở Dương đặt cơm cho cô. Anh ấy nói hôm nay bệnh viện rất bận nên không đến nấu cơm cho cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/may-tren-dong-bay-mai/983690/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.