“Thẩm gia tức phụ, người xuống ở đâu?”
Hà Chi Nhi ngẩng đầu nhìn một cái, cách Dược đường Lý thị cũng không xa nữa, liền vội vàng nói: “Nhị thúc, ta cũng xuống ở đây.”
Hà Chi Nhi đợi xe bò dừng lại, nhanh nhẹn xuống xe, “Lại đây bé út, nương bế con xuống.”
Sau khi đặt bé út xuống đất, Hà Chi Nhi ngẩng đầu nhìn Mã Tam Kiều, “Tẩu tử, vậy chúng ta đi trước đây.”
“À tốt, hai nương con các ngươi chú ý an toàn.”
Hà Chi Nhi kéo tay bé út, đi thẳng về hướng Dược đường Lý thị, từ xa đã thấy tiểu nhị trong tiệm ngồi ở cửa, dáng vẻ ủ rũ chán nản.
“Tiểu nhị, ta đến bán dược thảo.”
Hà Chi Nhi xách giỏ, từ sớm trên đường nàng đã không động thanh sắc đem số dược thảo đã phân loại sẵn trong không gian để bán bỏ vào trong giỏ.
Tiểu nhị nghe thấy tiếng, ngẩng đầu nhìn một cái, tức khắc nhận ra Hà Chi Nhi.
“Người là Hà nương tử đã đến đây hai ngày trước.”
“Chính là ta, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Hà Chi Nhi liếc mắt nhìn vào trong nhà, chỉ thấy chưởng quỹ đang ngồi trước bàn với vẻ mặt ủ rũ, tiểu nhị thở dài một hơi.
“Hà nương tử, chuyện đã nói trước đây e là giờ phải hủy bỏ rồi, chưởng quỹ nhà chúng ta giờ đang phiền muộn vì một chuyện, nếu không giải quyết được e rằng tiệm này cũng không mở nổi nữa.”
Tiếng thở dài của tiểu nhị là từ tận đáy lòng, e rằng đến lúc đó ngay cả hắn cũng phải mất chén cơm, còn phải tìm việc khác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/me-ke-xuyen-sach-nuoi-con-lam-giau/2889391/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.