“Con trai, đừng nói nhảm với bọn chúng nữa, nếu còn ở đây làm ồn ta sẽ tố cáo các người lên nha môn, đến lúc đó sẽ tống các người vào đại lao mới tốt.”
Nói xong, nương Lưu Cẩm Hiên là Triệu thị khạc một tiếng, quay người định vào sân đóng cửa lại.
“Rầm rầm—”
Một tiếng vật nặng rơi xuống đất từ trong sân truyền ra, ánh mắt mấy người lập tức bị thu hút.
“Tiếng gì vậy, có phải Thắng Lan ở bên trong không? Ngươi nhốt Thắng Lan rồi có phải không?”
Vừa nói, Mã Tam Kiều liền muốn đẩy hai nương con nhà họ Lưu ra chen vào sân, Lưu Cẩm Hiên sắc mặt hơi đổi, vội vàng nói:
“Là tiếng động do gà trong sân tạo ra thôi, các người mau đi đi, Hà Thắng Lan không ở nhà ta.”
Hắn vội vàng đẩy Mã Tam Kiều, giây tiếp theo cánh tay bị một lực mạnh mẽ kéo lại, không thể động đậy.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Thạch Đại Trụ sắc mặt trầm xuống, ấn chặt cánh tay hắn.
Thạch Đại Trụ vóc người cao lớn, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra khí chất tráng kiện, Lưu Cẩm Hiên vô thức lùi lại một bước, Triệu thị thấy cảnh này, sắc mặt đại biến, vội vàng tiến lên kéo cánh tay Thạch Đại Trụ.
“Thạch Đại Trụ chuyện này có liên quan gì tới ngươi? Mau bỏ tay ngươi ra, nếu làm con trai ta bị thương, ta không tha cho ngươi đâu!”
Thạch Đại Trụ lại không hề bị lời bọn họ lay động, trực tiếp dùng sức kéo Lưu Cẩm Hiên sang một bên, để Mã Tam Kiều tiện đi vào tìm người.
Triệu thị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/me-ke-xuyen-sach-nuoi-con-lam-giau/2889459/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.