Anh trở nên ôn nhu, cảm giác khó chịu chậm rãi biến mất rồi! Não bị một loại cảm giác khác chiếm cứ, cô dưới ý thức tới gần anh, cứ như vậy, chăm chú ôm nhau...
"Ưm..." Thanh âm nhu mị trong phòng trôi nổi...
Tiếng kêu mị hoặc này giống như kêu gọi, môi của anh lần nữa hôn lên cô...
Một đêm vân mưa, sáng sớm hôm sau.
Mộ Tiêu Tiêu đầu bù loạn phát, ngồi ở trên giường, lúc tỉnh lại, trên giường chỉ có một mình cô, thế nhưng màu đỏ chướng mắt đã chứng minh tất cả tối hôm qua, cô thật bị anh ta ăn sạch.
"Đáng chết!" Trong lòng một trận bực bội, cô Mộ Tiêu Tiêu trên đường lăn lộn nhiều năm như vậy, đây là lần đầu kinh ngạc. Càng làm cho cô bực bội chính là, người hạ thuốc trong trà, đưa cô tới chỗ này, hẳn là Dì út người thân duy nhất của mình!
Hôm qua là ở nhà Dì út ăn chúc mừng sinh nhật cho cô, uống ly trà Dì út đưa cho mình lại choáng váng, tỉnh lại ở trên giường rồi. Cô lại bị người họ hàng gần nhất mưu hại rồi? Vì sao lại dạng này?!
Nhanh chóng nhặt quần áo rơi tán loạn trên giường mặc vào, Tiêu Tiêu quan sát căn phòng này, đây rốt cuộc là nơi nào? Chậm rãi bò xuống giường, đau nhức...
"Hỗn đản, cũng không biết thương hương tiếc ngọc một chút!" Cô tức hổn hển, lại chỉ có thể một tay vịn tường, một tay vịn eo, bước bước về phía cửa phòng...
"Tiểu thư, sớm..." Trên hành lang ngoài cửa phòng ngủ, hai hàng người làm nữ đứng nghiêm cung kính hướng cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/me-ngoc-cuc-pham-that-uy-vu/2080013/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.