Song song với sự xuất hiện của vợ Dư Hải Dương, bầu không khí của việc quay phim cũng dần dần trở nên ngột ngạt.
Hạ Tinh Trình thường xuyên bị ảnh hưởng bởi cốt truyện của bộ phim, cho dù đã quay xong một trường cảnh, thì cậu vẫn một mình đắm chìm trong bầu không khí khổ sở, một lúc lâu sau vẫn chẳng thể nào thoát ra được.
Dương Du Minh có kích động muốn an ủi cậu, nhưng lại bị Hà Chinh ngăn cản, Hà Chinh nói nếu Dương Du Minh đi qua đó, Hạ Tinh Trình sẽ càng không thoát ra được.
Anh nghĩ Hà Chinh nói cũng chẳng sai.
Trong một bộ phim, khi tình cảm của các nhân vật gặp khúc mắc lớn nhất, chính là lúc diễn viên nhập vai nhất, đợi đến lúc mâu thuẫn tình cảm từ từ biến mất thì đến một ngày nào đó diễn viên cũng sẽ thoát khỏi vai diễn mà thôi.
Cảnh khó vượt qua nhất, là Hạ Tinh Trình ở trong vòng tay anh khóc đến mức chẳng ngừng được, anh không đành lòng đẩy cậu ra, nên chỉ có thể ôm Hạ Tinh Trình để cậu khóc, nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay anh, chỉ một lát sau đã bốc hơi trong không khí, nhìn thì chẳng để lại chút dấu vết gì, nhưng xúc cảm nóng hổi đó lại chẳng hề biến mất.
Dương Du Minh lúc thì cảm thấy bản thân mình đang dần dần tỉnh táo lại, khi thì lại có cảm giác bản thân mình vẫn chưa tỉnh táo. Nhưng cho dù anh có bất cứ tình cảm gì với Hạ Tinh Trình đang ôm trong ngực, thì anh đều hiểu rất rõ, đoạn tình cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/minh-nhat-tinh-trinh/2496200/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.