“Chào cậu, là tớ đây.” Ngay khi nghe tiếng hắn qua điện thoại, bụng Cleo lại có cảm giác chộn rộn như thường lệ. “Nghe này, tớ muốn nhờ cậu một việc.”
Cleo ngập ngừng; liệu cô còn muốn giúp hắn không? Từ lúc rời Norfolk sau đám tang, hắn và Honor liên tục đi đi về về. Trên tờ Daily Mail hôm qua có hình hai người tham gia một buổi trình diễn thời trang danh tiếng ở Knightsbridge. Honor trông thật lộng lấy trong chiếc váy lụa bóng đỏ tươi kiểu nàng tiên cá làm nổi bật những đường cong đặc trưng của cô. Johnny mặc bộ đồ hàng hiệu. Báo chí trích dẫn lời Honor: “Hy sinh à? Hy sinh cái gì? Tình yêu là tất cả và chưa bao giờ tôi thấy hạnh phúc như lúc này!”
Nhờ đọc mẩu tin đi kèm, Cleo biết được rằng Honor Donaldson đã từ chối một hợp đồng quảng cáo cho một chiến dịch mỹ phẩm lớn trị giá nhiều triệu đô la vì cô sẽ phải tới Venezuela xa Johnny ba tháng liền. Giải thích cho quyết định này, Honor nói, “Chính áp lực công việc đã khiến chúng tôi chia tay lần trước. Chúng tôi sẽ không để chuyện này xảy ra lần nữa. Ở bên nhau quan trọng hơn nhiều so với số tiền bạn có được trong ngân hàng.”
Điều đó rõ ràng là đúng, nhưng đọc chẳng trôi hơn tí nào. Có gì đó trong sự hạnh phúc của người khác, - ừm, là hạnh phúc của Johnny và Honor - làm cô thấy khó mà chịu nổi. Dù sao thì, quay lại thực tế nào. Cleo gắng hết sức mình. “Giúp gì cơ?”
Trừ khi... sẽ thật tuyệt nếu hắn gọi để nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/minh-thu-yeu-nhe-cleo/1540803/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.