Vân Thanh ngượng ngùng quay lưng lại với Tạ Linh Vận, vừa rồi hắn còn khóc òa trong lòng người ta, thậm chí còn lấy quần áo có vẻ rất đắt tiền của người ta để lau nước mắt, nước mũi. Tạ Linh Vận còn tốt bụng an ủi hắn: "Không sao, không sao, không phải chỉ mình ngươi khóc đâu. Ngươi nhìn kìa, cái gã râu rậm kia khóc gần một canh giờ rồi, ngươi khóc thời gian ngắn hơn hắn, lại còn khóc đẹp hơn hắn nữa." Vân Thanh giả chết, hắn không nghe, không nghe, xấu hổ quá rồi, sao hắn có thể khóc đến mức như vậy chứ? Vân Bạch nhìn thấy sẽ cười hắn đến chết mất.
"Tháp Kinh Hồn sẽ khơi gợi những cảm xúc sợ hãi hoặc vui mừng sâu thẳm trong lòng người, ngươi như vậy là rất bình thường." Tạ Linh Vận ngại ngùng an ủi Vân Thanh. Thật ra, vừa rồi trong Tháp Kinh Hồn hắn cũng có phần mất kiểm soát, hắn cũng nhìn thấy những thứ không muốn thấy. Vân Thanh như thế này coi như là ổn, chứng tỏ hắn đã nhìn thấu ảo ảnh. Dù vậy, Vân Thanh vẫn ngượng ngùng, đến mức chẳng muốn ăn kẹo hồ lô nữa, xấu hổ quá trời.
"Nhìn kìa, cái gì vậy?!" Đám người trên quảng trường đột nhiên kêu lên kinh ngạc, Vân Thanh quay đầu lại, chỉ thấy từ phương nam một đạo kiếm quang kinh người xé rách bầu trời mà bay tới. Sau kiếm quang đó là mấy đạo kiếm khí nối tiếp. Đạo kiếm quang dẫn đầu dường như có thể chém đôi bầu trời, trong đám người cũng có kẻ hiểu biết, ví như Tạ Linh Vận, vừa nhìn đã thốt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-ngay-kim-o-deu-ban-ron/2791782/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.