Nuốt viên Ngưu Hoàng Giải Độc Hoàn vào, Vân Thanh cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng tay hắn vẫn không ngừng gãi mặt, Liễu Tư Tư lo sợ hắn gãi đến chảy máu nên chỉ có thể điều động linh khí nhẹ nhàng xoa bóp giúp hắn. "Liễu sư điệt, ngươi ở đây chờ, ta dẫn Vân Thanh đi rồi sẽ quay lại." Ôn Báo truyền âm cho Liễu Tư Tư, nàng hành lễ rồi ở lại trong đại sảnh của Phương Thảo Đường chờ đợi.
"Còn ngứa không? Để sư huynh gãi giúp ngươi." Ôn Báo bế Vân Thanh lên rồi đi về phía tầng trên của Phương Thảo Đường, đôi tay ấm áp nhẹ nhàng gãi lưng cho Vân Thanh. Vân Thanh cảm kích nói: "Gãi sang bên trái chút, cảm ơn sư huynh." Quản Dật Tiên thốt lên: "Một nghìn năm rồi, lần *****ên thấy Ôn trưởng lão ôn hòa như vậy." Liễu Tư Tư nói: "Tiểu sư thúc đúng là đứa trẻ ngoan." Quản Dật Tiên tán thành: "Đúng vậy, mùa thu năm nay ta không còn phải lo lắng về đám bướm cánh vàng đuôi đen phá hoại linh dược điền nữa." Năm ngoái, Vân Thanh đã thể hiện rõ khả năng diệt sâu bọ của mình.
"Sư huynh, huynh định dẫn ta đi xem gì vậy?" Những vết đỏ trên mặt Vân Thanh dần dần thu nhỏ lại thành những nốt nhỏ như hạt đậu. Ôn Báo thầm nghĩ, thể chất của tiểu sư đệ đúng là không tầm thường. Vân Thanh trước đây từng đến Phương Thảo Đường lĩnh lương, nhưng chưa từng lên tầng hai, nghe nói Phương Thảo Đường có bảy tầng, càng lên cao, linh thảo càng quý hiếm và khó nuôi trồng. Ở tầng một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-ngay-kim-o-deu-ban-ron/2791812/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.