Quẩy giòn tan, canh đậu phụ sánh mịn thơm ngon. Vân Thanh vừa dùng đũa gắp quẩy vừa mặt mày ủ rũ, Tạ Linh Ngọc đứng bên cạnh giúp hắn múc canh đậu phụ: "Lão tổ sẽ không làm khó ngươi đâu, yên tâm." Vân Thanh càng lo lắng hơn: "Linh Ngọc sư huynh, lần trước ta bị đánh, mông còn chưa hết sưng đâu." Chẳng lẽ lần này lại bị đánh nữa sao?
Tạ Linh Ngọc thở dài: "Ngươi là đệ tử Huyền Thiên Tông, lại còn là đệ tử chân truyền của lão tổ, tại sao không chịu tìm hiểu rõ về Huyền Thiên Tông? Ôn lão tổ (溫老祖) xuất thân nghèo khổ, sau khi sáng lập Huyền Thiên Tông và Thẩm Nhược (沈柔) sư tỷ bọn họ cùng xuất khiếu, Huyền Thiên Tông mới phát triển mạnh mẽ. Giờ sản nghiệp của Huyền Thiên Tông đã trải rộng khắp Ngự Linh Giới (禦靈界) và Nguyên Linh Giới (元靈界),ngươi nên tìm hiểu kỹ." Vân Thanh khóc ròng: "Ta cứ nghĩ chỉ có Thiên Cơ Các (千機閣) là sản nghiệp của Huyền Thiên Tông thôi."
"Không chỉ có Thiên Cơ Các, Thiên Cơ Các chỉ bán linh dược và công cụ. Ngoài ra, Huyền Thiên Tông còn tham gia vào các ngành khác như ăn uống, đi lại. Ôn lão tổ có thể xem là tu sĩ giàu nhất tam giới." Có thể gia sản của Ôn Hành còn nhiều hơn cả Đế Tuấn (帝駿). Nghe xong, Vân Thanh càng buồn hơn: "Sư tôn chẳng nói gì cho ta cả." Tạ Linh Ngọc giúp hắn đặt canh đậu phụ vào chiếc nồi sứ lớn: "Ngươi cứ thành thật xin lỗi đi."
Vân Thanh xách nồi sứ lên, bước đi, cứ ba bước lại ngoái đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-ngay-kim-o-deu-ban-ron/2791866/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.