"Vân Bạch, Vân Bạch, ngươi đừng làm ta sợ. Đừng làm ta sợ..." Vân Thanh đặt Vân Bạch lên giường rồi khởi động phi thuyền, trong màn mưa, phi chu được gia cố trận pháp rẽ không gian mà không làm ai chú ý.
Vân Thanh run rẩy nhét quả Ngưng Hồn và Bồi Nguyên Đan vào miệng Vân Bạch, sau đó dốc toàn bộ linh lực vào cơ thể hắn không chút do dự. Hắn ôm lấy đầu Vân Bạch, sợ hãi vô cùng khi nghĩ đến việc mất đi Vân Bạch. Hắn vừa đau lòng vừa tự trách, lẽ ra hắn phải nhận ra điều này sớm hơn. Vân Bạch ở Tư Quy Sơn chưa từng lộ thân phận, nếu gia đình hay tộc nhân của hắn đối xử tốt với hắn, sao hắn lại phải sống lặng lẽ đến thế?
"Vân Bạch, ngươi phải khoẻ lại, ta không thể sống thiếu ngươi..." Vân Thanh ôm lấy đầu Vân Bạch, hôn lên trán và má hắn, những giọt nước mắt mằn mặn rơi trên mặt Vân Bạch, Vân Thanh lau mãi không hết. Hắn chưa từng nghĩ, nụ hôn đầu đời của mình lại có thể khiến hắn đau lòng đến vậy. Vân Bạch của hắn tốt đến thế, tại sao họ lại đối xử tàn nhẫn với hắn? Vân Bạch vốn không làm gì sai!
Vân Thanh cẩn thận cởi áo cho Vân Bạch, nhận thấy trên thân thể Vân Bạch đã có thêm vài vết thương mới. Vân Thanh đau đớn bôi thuốc cho Vân Bạch rồi đắp cho hắn chiếc chăn ấm áp. Cứ thế, trời đã sắp sáng.
Vân Thanh đã không ngủ suốt hai ngày hai đêm, nhưng hắn không dám chợp mắt. Hắn lấy một chiếc ghế nhỏ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-ngay-kim-o-deu-ban-ron/2791895/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.