Tuyên Khang ngồi trong tẩm cung, cách bố trí của tẩm cung này khác hẳn với các cung điện khác. Trên tường vẽ những đám mây lớn, toàn bộ mái nhà đều được sơn màu xanh của bầu trời và những đám mây trắng, nhìn kỹ sẽ thấy các đám mây đó đang chuyển động. Dưới bầu trời xanh và mây trắng, nổi bật nhất là một chiếc giường lớn màu xanh lam. Tuyên Khang đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào chiếc giường lộn xộn.
Đây là phòng của Dụ Nhi. Những năm qua, mỗi khi Tuyên Khang nhớ đến thê tử và con, hắn thường đến đây ngồi, khi nỗi đau đớn không thể chịu đựng nổi, hắn sẽ nằm trên chiếc giường của Dụ Nhi. Mấy trăm năm đã trôi qua, mùi hương còn sót lại trên giường của Dụ Nhi cũng dần phai nhạt, điều này khiến Tuyên Khang càng thêm đau đớn không gì diễn tả được.
Hắn mở bàn tay ra, trong lòng bàn tay mạnh mẽ của Tuyên Khang là một mảnh nghịch lân màu đỏ sẫm, to bằng nửa bàn tay. Khi Dụ Nhi mất đi nghịch lân, cậu bé vẫn còn rất nhỏ, mảnh nghịch lân này so với vảy của một Chín Tầng Trời trưởng thành nhỏ bé đến tội nghiệp. Tuyên Khang cảm thấy mảnh vảy này là thứ đáng yêu nhất trên đời, bây giờ hắn chỉ muốn đến La Phù Châu ngay lập tức và ôm chặt đứa con đáng yêu của mình.
Nhưng, La Phù Châu ở đâu? Bạch Trạch thần thông quảng đại, hắn phải đi đâu để tìm La Phù Châu? Vân Thanh sống chết chưa rõ, kẻ duy nhất từng ra khỏi La Phù
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-ngay-kim-o-deu-ban-ron/2791932/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.