Giang khởi vân tiếp xúc với bảo bảo không hiểu ra sao, trêи có bản là đứng đó dùng ánh mắt giao lưu với bảo bảo.
( Từ chạp này bảo bối đổi thành bảo bảo).
Nhưng bảo bảo lại hiểu.
Anh ấy đối với tôi nhẹ nhàng hơn nhiều, thấy tôi xoa ngực, anh ấy hỏi:” đau à?”
Tất nhiên là đau, ô lão thái nói, bảo bảo có thể bυ" sữa non sau sinh, nhưng lại không bυ" được nhiều, sản phụ sẽ cảm thấy căng cứng, đau không chịu nổi, bà ấy còn dạy tôi phương pháp chườm nóng mát xa, nhưng sao tôi lại không biết xấu hổ ở trước mặt anh ấy làm trò?
Giang khởi vân than nhẹ một tiếng, ngồi cạnh tôi, nhẹ nhàng nói:” anh sẽ giúp em”.
( Từ đoạn này ad đổi cách xưng hô cho vợ chồng nhà này nhé).
Tôi mở to đôi mắt, anh ấy giúp tôi thế nào?
Ngón tay mạnh mẽ của anh ấy nhẹ nhàng duỗi ra, xốc áo ngủ của tôi lên, vì để thuận tiện cho bảo bảo ăn, tôi chỉ mặc chiếc váy ngủ lỏng lẻo, hai chỗ nhạy cảm đó vẫn còn dấu vết ướt át.
Tôi có chút co quắp nhìn anh ấy, thân thể của tôi, so với anh ấy, còn xa lạ hơn nhiều.
Nhưng mà lúc này bộ ngực sưng phồng, bụng nhỏ mềm mại còn chưa thu lại, bộ dáng này rất kỳ quái nha…..
Anh ấy có cảm thấy khó coi không?
Ngón tay anh ấy nhẹ nhàng chạm vào ngực tôi, đau đến ngực bả vai tôi co lại.
” Thế này cũng đau?” Anh ấy nhíu mày, thở dài nói:” thân thể phàm nhân, quả nhiên rất phức tạp”
Ngón tay lạnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/moi-tinh-am-duong-vinh-cuu-chong-ta-la-quy-vuong/2270256/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.