Người của từng khoảnh khắc
“Dậy đi thôi là dậy đi thôi…”. Tiếng hát rộn ràng từ chiếc đồng hồ báo thức lọt vào trong giấc mơ say mềm của Lou, nơi mà mọi việc đã chạy đi chạy lại hàng trăm lần: Lau cái trán nóng hổi của Lucy. Đặt cái núm vú cao su vào miệng Pud. Giữ tóc cho Lucy khi con bé gập mình nôn trong toilet. Ôm vợ anh chặt hơn. Cơ thể Ruth được thư giãn, nhẹ nhõm hơn trong vòng tay anh. Rồi sau đó, khi trán Lucy nóng trở lại, Pud phun phì phì cái núm vú cao su ra, Ruth vẫn mỉm cười khi nghe anh nói rằng anh yêu cô đến mức nào. Anh nghe mùi cà phê nồng nàn ngay mũi mình. Cuối cùng, anh cũng mở mắt và bật dậy khỏi những nỗi sợ hãi suốt đêm qua.
Lou mất vài giây để định hình lại tất cả mọi thứ xung quanh. Đôi khi, những gì anh thấy được chào đón anh trong khoảnh khắc đầu tiên anh mở mắt ra vào một buổi sáng sẽ dễ chịu hơn hẳn những thứ khác.
Cái cốc cà phê đối diện trong khoảnh khắc này chỉ cách mũi anh vài găng tay. Anh nghe văng vẳng như có tiếng xả nước trong bồn toilet, khi anh vừa thức dậy. Đôi khi, sau tiếng xả nước bồn toilet, anh sẽ thấy gương mặt vợ hiện ra, lúc thoải mái, lúc căng thẳng, tùy ngày khác nhau.
Anh đã nghĩ tới cái hình ảnh đó trước khi biến khỏi giường. Và trước khi biến khỏi nhà – cùng một lúc – không cho những hình ảnh quá quen thuộc ấy có cơ hội lộ mặt ra.
Vào buổi sáng, kỳ lạ sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mon-qua-bi-an/45474/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.