Thời gian sắp hết.
Sara phải rời khỏi nước Anh. Mọi người trong gia đình có thể cho rằng cô lại chạy trốn. Cô cho là họ sẽ bắt đầu gọi mình là kẻ hèn nhát, mặc dù sự phỉ báng này sẽ khiến cô đau lòng, cô vẫn quyết tâm thực hiện kế hoạch của mình. Sara đơn giản là không còn sự lựa chọn nào khác. Cô đã gửi hai bức thư cho Hầu tước St. Jame, cầu xin anh sự giúp đỡ, nhưng người đàn ông có hôn ước với cô thậm chí chẳng buồn hồi đáp. Cô không dám thử liên lạc lại với anh. Đơn giản vì thời gian chẳng còn đủ. Tương lai của dì Nora đang bị đe dọa, và Sara là người duy nhất có thể, hoặc chính xác hơn, là người sẽ cứu dì ấy.
Nếu giới quý tộc tin là cô đang chạy trốn khỏi bản hôn ước, vậy hãy cứ để như thế đi.
Trước kia, chẳng điều gì xảy ra theo cách mà Sara tưởng tượng. Khi mẹ yêu cầu cô đến hòn đảo của dì Nora vào mùa xuân năm ngoái, để chắc chắn rằng dì ấy vẫn khỏe, Sara lập tức đồng ý. Mẹ cô không nhận được một bức thư nào từ em gái suốt bốn tháng ròng, nỗi sợ hãi về sức khỏe của dì ấy bắt đầu khiến cho mẹ cô phát ốm. Trên thực tế, Sara quan tâm đến sức khỏe của mẹ cũng nhiều như của dì. Dường như có điều gì đó không ổn đang diễn ra. Đó không đơn giản chỉ là dì Nora quên viết thư. Không, những gói thư được gửi đến đều đặn hằng tháng cũng giống như những cơn mưa không thể tránh được trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mon-qua-tinh-yeu/574864/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.