"Tao xin nghỉ học cho mày mấy ngày, đến gần thi học kỳ lại tới trường." Mẹ Sơ ngồi trên ghế salong, trên trán dán một miếng cao thuốc bà ngoại cho, nhiều ngày như vậy, mẹ Sơ mặt đã dài nay lại càng dài hơn, lắm lúc có thể nhìn thấy nếp nhăn kéo tới tận cằm.
Sơ Nhất không lên tiếng, cậu không biết hiện giờ mình nên như thế nào.
Cậu vốn dĩ không muốn đi học, mà xin nghỉ một ngày không đi, cậu có hơi không đành lòng, nhưng nếu đi, đến trường nhận vô số ánh mắt trào phúng, cậu cảm thấy ngột ngạt muốn chết, không chừng sẽ có người muốn "Vì dân trừ hại"...
"Đến nhà ông nội đợi mấy ngày đi," mẹ Sơ nói, "Tiện thể hỏi bên đó xem có biết bố mày có thể đi đâu được."
Sơ Nhất gật gật đầu.
Bình thường nếu được cho tới nhà ông bà nội chơi, cậu rất vui vẻ, mà trước mắt tình hình thế này, cậu thật không muốn nhìn thấy bộ dạng thương tâm, khổ sở của ông bà nội.
"Con trai họ nuôi lớn thành ra như vậy," bà ngoại ngồi một bên cắn hạt dưa, đến giữa trưa vẫn không dừng, cứ như mắc chứng OCD, "Xảy ra chuyện lớn cũng không thấy đến đây một chuyến, thật bội phục."
"Bọn họ tới đây có ích gì," mẹ Sơ nói, "Tới đây rồi chúng ta ở đâu, lại còn phải chăm sóc bọn họ."
"Nghĩ hay nhỉ! Còn định ở đây? Còn chăm sóc?" Bà ngoại hất tung hết đống vỏ hạt dưa xuống đất, "Con trai họ dạy dỗ tốt quá, xảy ra chuyện liền vứt bỏ hết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-dong-tien-xu/2398515/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.