Đợi đến khi ba người Lâm Tướng Sơn, Diệp Sơn và cha Diệp đẩy xe trở về cũng là lúc cơm vừa nấu xong, vừa bước vào sân đã ngửi thấy mùi thơm của giò heo hầm tỏa ra.
Diệp Sơn bụng réo vài tiếng, càng đói thêm, hít mạnh hai hơi: “Hôm nay chắc có lộc ăn rồi, nhờ phúc của em rể ta đó!”
Ba người ra bên giếng múc nước rửa tay, còn trong bếp Diệp Khê mở nắp nồi ra, khoai tây đã hầm mềm nhừ, chọc nhẹ một cái là vỡ ra, sườn heo mềm rục, ngập trong lớp nước súp óng ánh sôi lục bục, rắc thêm hành lá và rau mùi nữa là có thể bắc xuống.
“Dọn cơm thôi, ăn trong nhà chính hả mẹ?”
Lưu Tú Phượng bưng cơm đến: “Ờ, sân thì mát mẻ thật, nhưng dạo này lá rụng nhiều, sợ có lá khô với côn trùng bay vô đồ ăn, vào nhà chính ăn cho chắc.”
“Dạ.” Diệp Khê múc xong thức ăn, lại đi mở nắp xửng hấp, bên trong là nửa thùng cơm gạo tẻ vừa chín, hương thơm của gạo bay ngào ngạt.
“Mẹ ơi, cơm này thơm ghê, là gạo mới năm nay à?”
Lưu Tú Phượng ở ngoài đáp lại: “Đúng vậy, vừa mới giã hồi sáng, gạo hoa mới, hạt dài thẳng và mẩy đều, nấu lên hạt cơm trong veo, dẻo thơm từng hạt, nhìn thôi đã thích rồi.”
Diệp Khê cười: “Vậy để con lấy một túi mang về nhà, nấu cơm niêu ăn.”
Lưu Tú Phượng ừ một tiếng, trong nhà có gì tất nhiên là sẵn lòng để Diệp Khê mang về.
Cơm trưa dọn lên bàn vuông trong nhà chính, giữa bàn là một tô canh đậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-ngay-ba-bua-phan-nam/2785244/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.