(11).Cố Lăng Phong bước vào, ngúng nga ngúng nguẩy ưỡn ẹo như con gái mới lớn, trên tay cầm một giỏ hoa quả:"Chị Mặc! Người ta đến rồi đây!"Nói xong liền ngồi xuống cầm dao bổ hoa quả."Tôi không thích ăn cam, tôi thích ăn táo!""Không được! Cam rất nhiều vitamin C tốt cho sức khoẻ!"Cố Lăng Phong bày cam ra đĩa nhanh nhảu nói, còn không quên thuyết trình về tác dụng của Vitamin C trong cuộc sống từ đó khuyên con người ta phải chịu khó ăn nhiều cam.Hả? Khoan đã! Hình như có gì đó không đúng?!Hắn ngẩng đầu lên, đập vào mắt hắn là Quan Tư Mặc đang ngồi chễm chệ trên giường bệnh, tay chống cằm nhìn hắn với ánh mắt biếи ŧɦái."Aaaaaaa...đại...à không...chị Mặc! Chị chịu tỉnh dậy rồi sao!?"Cô ngang nhiên ném chiếc gối về phía hắn, giọng bình thản như không:"Làm gì mà như gặp ma thế hả? Bộ chưa thấy ai tỉnh lại bao giờ à? La hét om sòm điếc cả tai!""Chị...chị có biết chị ngủ bao lâu rồi không?"Quan Tư Mặc xoa xoa trán suy nghĩ, hình như lúc nãy y tá có nói."Xem nào...! Hình như 3 năm thì phải!""Gkeeeee....Chị...chị không có phản ứng gì sao? Chị có nhớ tôi là ai không?"Quan Tư Mặc đảo mắt nhìn hắn, sau đó bắt chước giọng điệu ẻo lả mà chỉ tên này mới có:"Úi! Người ta không nhớ cậu là ai hết! Người ta chỉ nhớ cậu là tên thua bài tôi rồi khóc lóc xin tôi cho thắng một lần!"Cố Lăng Phong dở khóc dở cười.
Cô không những vẫn nhớ hắn, còn nhớ hết những điều mất mặt mà hắn từng làm.
Thật xấu hổ chết mất."Ngủ lâu như vậy, chị không sao chứ?"Quan Tư Mặc cầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-ban-hon-nhan/472880/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.