Ngọn lửa yếu ớt cháy ở sâu kín trong lòng, chiếu sáng quần áo trắng như tuyết, đẹp, tàn khốc, làm cho người ta nhìn thoáng qua liền vĩnh viễn khó quên, trong tiếng thì thầm, người trước mặt bị gió thổi nhòa một chút, vô tung vô ảnh (biến mất, không còn gì nữa)
Hồng Ngưng từ trong mộng giật mình tỉnh giấc, phát hiện trên mặt tràn đầy nước mắt. Bên tai mơ hồ còn truyền đến tiếng cười, tiếng cười của nam nhân đó. Đã đến?
Hồng Ngưng trong lòng mừng như điên, không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng lấy tay áo lau lau mặt, xoay người xuống đất, sờ sờ trong lòng từ lâu đã chuẩn bị tốt, nhẹ nhàng đẩy cửa mở ra một khe nhỏ, vọt nhanh ra ngoài.
Không biết mưa đã ngừng lúc nào, đèn lồng đung đưa, sân càng thêm vẻ lạnh lẽo. Giờ Tý sắp hết, Dương Chẩn ở trong phòng nhưng đèn vẫn cháy, cửa đóng chặt, cửa sổ khép hờ, vậy tiếng cười kia đúng là từ bên trong truyền ra. Hai người nói chuyện gây ra tiếng động lớn như vậy, nhưng không có một người hạ nhân nào đi ra kiểm tra, bọn họ dường như đều ngủ rất sâu.
Tự tay thiết lập bẫy, Hồng Ngưng đương nhiên hiểu chuyện gì xảy ra, vội vã muốn xem hiệu quả, liền dùng bùa làm biến mất sinh khí trên người, rón rén đi tới dưới cửa sổ, xuyên qua khe hở nhìn vào bên trong.
Giá cắm nến giữ ngọn nến đang cháy ở trên, không sáng lắm. Bên cạnh bàn hai người ngồi đối diện, trong đó một người áo bào trắng như tuyết, đôi môi mím chặt, có chút tức giận, chính là Dương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-hoa-roi-gap-lai-chang/801643/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.