Sau khi trở lại Vân tây, Tô Khởi mua mấy sợi dây xinh đẹp, xâu mấy trăm con hạc vào. Một chuỗi treo được mấy chục con, tổng cộng hai mươi chuỗi, đẹp cực kỳ.
Cô treo chúng ở giường của mình, mỗi tối trước khi ngủ đều đung đưa vài cái.
Một buổi chiều tháng Tám, cô đang đổ bột đậu xanh vào khuôn thì nghe thấy tiếng kéo vali trong hẻm.
Trần Yến cười nói: "Ơ, Thuỷ Tử về rồi!"
Lương Thuỷ: "Dạ dì Yến Tử."
Giọng nói của cậu vừa rõ vừa to, như thể đến từ một nơi rất xa.
Tô Khởi ném bột đậu xanh xuống, xông ra cửa, liền thấy bóng dáng Lương Thuỷ đang đi vào nhà cậu.
Tô Khởi kêu: "Thuỷ Tạp!"
Tay đang kéo vali dừng lại ở cửa, cậu hơi ngả người về sau, ngó đầu ra, nhướng mày mỉm cười với cô, vẫn là cái dáng vẻ cà lơ phất phơ đó. Cũng không nói lời nào, cười xong thì bước vào nhà.
Trong lòng Tô Khởi nở hoa, cười chạy đến.
Lương Thuỷ đứng rót nước ở bình nước. Cậu ngẩng đầu lên uống, yết hầu trượt lên trượt xuống.
Gần cả một kỳ nghỉ hè không gặp, cậu dường như lại cao thêm, góc cạnh của khuôn mặt rõ ràng hơn, ánh mắt thêm phần bình tĩnh, dáng vẻ như có tâm sự. Cô nhìn cậu, đầu óc trống rỗng, bỗng nhiên không biết nên nói gì.
Sự hấp tấp ban nãy lập tức biến mất. Trước kia cô đâu phải thế này.
Cậu cũng không nói gì một lúc, giống như cả mùa hè không gặp, nên lạ lẫm hơn một chút?
Cậu bỏ ly nước xuống, đi soạn vali.
Cô đứng một bên nhìn, trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/muoi-bay-mua-he-o-nam-giang/2137683/chuong-12-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.