Chu Bạc Ngôn ngồi xuống ghế sofa, lấy điện thoại ra xử lý công việc. Lương Phi đứng dựa vào cửa, nói khẽ: "Tôi có thể đi được chưa?"
Câu hỏi ấy không nhận được hồi đáp.
Vài phút sau, Chu Bạc Ngôn mới ngẩng đầu lên, ánh mắt ra hiệu về chiếc ghế sofa chéo đối diện.
Cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng Lương Phi, cô vô thức bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện anh.
Không khí tĩnh lặng khiến cô có cảm giác bị soi xét, tim đập nhanh, mọi biểu cảm đều hiện rõ trên khuôn mặt: lo lắng, gò bó, thiếu tự nhiên.
Chu Bạc Ngôn mở miệng: "Lương Phi?"
Lương Phi ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, trong khoảnh khắc ấy, sự căng thẳng như đông lại giữa họ một người trầm tĩnh, một người run rẩy mà cố giữ vẻ bình thản.
Hai chữ ấy - "Lương Phi" lăn nhẹ trên đầu lưỡi của Chu Bạc Ngôn, anh lặp lại một cách thong thả, rồi hỏi: "Chữ Phi nào?"
Lương Phi đáp: "Chữ Phi trong phương phi*." Chu Bạc Ngôn gật đầu khẽ, lại hỏi tiếp: "Con một à?" Hai câu hỏi đầu còn xem như bình thường, nhưng câu thứ ba có phần kỳ lạ. Khí thế toát ra từ người Chu Bạc Ngôn khiến Lương Phi không dám hỏi ngược lại, chỉ ngoan ngoãn trả lời: "Không phải, tôi có chị gái." Chu Bạc Ngôn hỏi tiếp: "Biết lái xe không?" Lương Phi nói: "Không, tôi chưa thi bằng lái." Hỏi xong mấy câu này, Chu Bạc Ngôn bỗng đứng dậy bước ra ngoài,
* tức là chữ 菲 trong 芳菲 - Phương Phi (hương hoa rực rỡ)
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/muoi-hai-nam-xuan-o-chon-giang-nam/2991185/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.