Nhi lặng người đứng nhìn tôi, đôi môi Em ngập ngừng như muốn nói ra điều gì đó nhưng cuối cùng lại không thể. Đôi mắt Em tràn đầy nỗi niềm thương xót và cảm thông cho tôi.
Nhi khẽ vỗ về lưng tôi an ủi rồi kéo tôi ra ngoài. Tới sân chùa, em tìm một chiếc ghế rồi kéo tôi ngồi xuống. Chúng tôi chỉ ngồi như vậy cho đến khi tôi bình tĩnh lại. Sau một lúc lâu khi tôi lấy lại được bình tĩnh thì Nhi lúc này mới lên tiếng:
- Anh cảm thấy đỡ hơn chưa?
- Anh ổn rồi! cảm ơn em! – Tôi thở dài.
- Em rất tiếc! – Nhi bậm môi nhìn tôi với khuôn mặt lo lắng.
- …
Tôi lặng im nhìn khuôn mặt lo lắng với đôi mắt rơm rớm nước mắt của em mà trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều. Tôi nhận ra là trong cái cuộc đời đã nát như tương bần của tôi ít ra thì vẫn còn một điều tươi đẹp, đó là Em!. Chợt nhận ra là hình như toàn bộ ý định sắp tới của tôi đều xuất phát từ Nhi kể cả việc sắp phải xa quê hương một thời gian.
Từ em, tôi có thể cảm nhận được tình thương ấm áp từ người mẹ, sự thấu hiểu của người cha. Mặc dù không được trọn vẹn nhưng cũng đủ cứu vớt kẻ đang đói khát hi vọng như tôi lúc này.Tôi yêu em rất nhiều, đó là điều không cần phải suy đoán nhiều thêm nữa. Tôi cần em ở bên mình để giúp tôi thấy được sự màu nhiệm của cuộc sống.
Tôi muốn ôm Em nên khẽ xích lại gần, giang rộng vòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/muon-di-ha-dat-em-theo-da/538551/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.