Tại một quán café…
- Sao anh nhìn em như sinh vật lạ vậy?
- … – Tôi vẫn trố mắt.
- Bắt đầu kì cục rồi á! – Hanako nheo mắt.
- Hừm… – Tôi vẫn tiếp tục soi ẻm xem thử có lòi ra “bộ phận lạ” nào không.
- Hix… Sao anh không nói gì hết z?
- Em ghê gớm quá! Đó là cách em đánh àh?
- Dạ!
- Ai dạy em vậy?
- Em tự học?
- Tự học á?? – Tôi trố mắt ếch.
- Dạ! Em ghiền phim võ thuật, toàn coi phim xong tự học thôi… hihi
- Sặc! Có chuyện đó nữa hả?
- Hihi… thật á! em xem họ đánh rồi ghi nhớ lại, sau đó tìm đối tượng để thực hành, dần dần cái nhuyễn…
- WOW! Vậy nên em hay đi săn đám trẩu ngoài đường àh?
- Dạ! hihi… không có cách luyện tập nào tốt hơn thực chiến mà…
- Biết là vậy nhưng phim với thực tế khán nhau lắm chứ!… Em biết bao nhiêu loại võ vậy…
- Hmm…em cũng chẳng nhớ nữa… mỗi loại em biết một ít, mà nhiều đến nỗi em đánh mà em cũng không biết nó là võ gì nữa…
- Hix… Em thú vật quá!
- … – Ẻm mỉm cười.
Sau cuộc so tài vừa rồi của Hanako và Yumi tôi mới mở rộng được tầm nhìn của mình. Không thể ngờ là có người chỉ nghiên cứu học hỏi qua phim ảnh mà lại mô phỏng lại được hoàn hảo đến vậy,… Gọi là thiên tài quả không sai, và thực tế “thiên tài” này còn trên cả bé Tiểu Ý một bậc nữa.
Điều tôi ngạc nhiên hơn cả là chiêu hổ tạp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/muon-di-ha-dat-em-theo-da/538573/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.