Tỉnh dậy trong phòng hồi sức, cảm giác trời đất xung quanh tôi như tối sầm đi vô cùng đáng sợ, đây là tác dụng phụ khi thuốc gây mê hết tác dụng. Tôi đang nằm bẹp trên giường và đang được tiếp nước. Phần bụng được băng bó kĩ lưỡng, trên đầu thì băng một dải che đi một mắt phải. “Chắc là lấy đạn ra rồi… Hix… tới 3 viên vào bụng mà… tính ra số mình còn hên chán!” – Tôi nhủ thầm và ôm hờ mắt nghiến răng đau đớn.
Một lát sau, cánh cửa phòng bệnh mở ra, cô y tá dẫn theo cha tôi, Thím, sư phụ và ông Marcus vào trong. Ngồi xuống cạnh giường bệnh, cha tôi lên tiếng:
- Con cảm thấy sao?
- Hehe… hơi nhói nhưng con nghĩ là ổn rồi…
- Ukm… Cha xin lỗi… mắt con, cõ lẽ không chữa được nữa…
- Không sao mà cha… – Tôi bỗng sực nhớ ra – Ý chết!
- Sao vậy?
- Gekkeju! Gekkeju của con!
- Gekkeju? Haiz… hóa ra đúng là nó thật!… – Cha tôi lẩm bẩm một mình – Có phải thanh katana con cầm theo hôm qua không?
- Dạ… nó đó!
- Yên tâm! Cha đang giữ rồi!
- Phù! – Tôi thở phào…
- Khi nào xuất viện cha giao lại cho! Chứ giờ đang trong đây mà cầm 3 cái đó đâu được…
- Dạ… Nhờ cha giữ giùm con! Nó rất quan trọng với con…
- Ừ! Mà con lấy đâu ra cây kiếm đó vậy?
- Của một người bạn gửi cho con…
- Bé Nhi phải không?
- Sax! Sao cha biết Nhi?
- Vì cây kiếm này là của mẹ con bé mà!
- Hớ!… – Tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/muon-di-ha-dat-em-theo-da/976448/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.