Bác sĩ vừa ra ngoài. Thiệu Khải Đăng hớt hải chạy tới ngay:
- Cô ấy…
Mạch tượng của nàng rất lạ. Hắn có nghe mà nghe mãi cũng chẳng hiểu được gì nên đành phải ngồi ngoài cửa, nôn nóng nhìn vào:
- Bác sĩ… Cô ấy có sao không?
- Không sao… Nhưng có hiện tượng thiếu máu - Bác sĩ khẽ cười - Phụ nữ mang thai thường như vậy. Không sao đâu!
Rầm! Thiệu Khải Đăng nghe đầu óc ong ong… rồi không biết gì nữa. Hình như hắn té xỉu thì phải. Phản ứng bình thường nhưng so với người khác thì có vẻ dữ dội hơn. Bác sĩ quay sang Phạm Vĩnh Kỳ, nhẹ nhàng:
- Còn cô gái đi chung với cô ấy ban đầu không có ý định khám nhưng sau đó thì tôi cũng khuyên cô ấy kiểm tra. Cô ấy cũng đã mang thai… khoảng chừng hơn 2 tháng.
Người cha này thì khá hơn. Nhưng tay hắn thì run run, nụ cười xã giao vừa mới nở trên mặt đã nhanh chóng đóng băng. Cuối cùng thân thể cao lớp đó phải vịn vào tường, đối với người đàn ông nằm dưới đất kia thì dường như quên mất:
- Bác sĩ nói sao ạ? Khiết Nhi… Khiết Nhi cũng mang thai?
- Phải rồi.
Phạm Vĩnh Kỳ có cảm giác xung quanh mình có nhiều mây trắng. Hắn như đang được bồng bềnh bay trên một đám mây. Những lời bác sĩ bên cạnh, hầu như không còn lọt nổi vào tai hắn nữa:
- Tôi có kê toa thuốc… Chú ý một chút tới vấn đề dinh dưỡng của các thai phụ.
Bác sĩ ngừng lời. Ông không phật lòng bởi phản ứng hờ hững của người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468282/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.