- Rầm!
Cô nữ sinh tròn mắt nhìn cô gái trước mặt mình. Nụ cười tỏa sáng, trên tay là chiếc giỏ xách vừa bị giật của mình. Cô chỉ biết lắp bắp:
- Cám… cám ơn!
- Không có gì…
Thạch Tiên co chân đạp vào tên móc túi đang nằm sóng xoài dưới đất, oai phong:
- Có tay có chân, không tự làm việc kiếm ăn mà đi cướp giật. Tui bắt ông lên cảnh sát. Đi!
Quay lại nhìn cô gái đang nhìn mình ngưỡng mộ, Thạch Tiên phẩy tay:
- Không có gì đâu. Lần sau chị nhớ cẩn thận là được…
Úc Thạch Tiên, 20 tuổi - từ Thạch Nương Tiên ngây thơ, khờ khạo đã biến đổi rất nhiều. Đó là do thiên đế rút kinh nghiệm, quyết định xóa hết mọi ký ức không vui của nàng, còn tái tạo thêm ký ức mới, cho Thạch Tiên cuộc sống này. Ở thế giới này, nàng có cha có mẹ. Đó là hai người đã mất con gái sau một tai nạn giao thông. Tuổi già cô quạnh, đột nhiên một ngày trước cửa có một cô gái xinh đẹp nằm bất động. Khi tỉnh dậy, tiếng đầu tiên mà cô gọi, chính là “Mẹ ơi! Ba ơi!”. Cô bé lại rất ngoan, hồn nhiên, ngây thơ, hoạt bát cứ như một thiên thần nhỏ. Gia đình họ Úc cho là sự đền bù của trời dành cho họ. Bao nhiêu tiền của dành dụm được, hai ông bà đã mang ra làm giấy tờ lai lịch lại cho cô bé, chuyển nhà tới một nơi không ai biết họ để sinh sống, cho Thạch Tiên một cuộc sống không liên quan tới quá khứ, không nhớ mình là ai:
- Tiểu Tiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468369/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.