Phạm Vĩnh Kỳ nghiêm túc chờ đánh giá kế hoạch trong khi Thiệu Khải Đăng vẫn cười cợt như không. Bỗng nhiên, hắn hỏi:
- Kỳ Kỳ này…
- Ngài đừng gọi tôi bằng cái tên đó được không? - Phạm Vĩnh Kỳ chau mày, khó chịu - Tôi tên là gì?
- Tên đó ta đặt cho đệ mà. Nghe hay quá hả?
Tên tuổi? Cũng chỉ dùng để gọi. Bao lâu rồi, Phạm Vĩnh Kỳ không nhớ. Hắn vốn không có tên có tuổi, sống một mình chốn cùng cốc thâm sơn.
- Nghe nói phu nhân từ một hòn đá bước ra, Sơn vương đã đập nát hòn đá đó?
- Ừ!
- Có nghĩa có thể là yêu quái. Người không sợ sao?
Yêu quái? Thiệu Khải Đăng nhếch môi, cười nhẹ:
- Đệ không phải cũng là yêu quái đó sao? 3 năm nay, đệ chưa hề có ý phản bội ta mà.
- Vì người giúp tôi và con cháu kiếm ăn. Không có người thì…
3 năm trước, Phạm Vĩnh Kỳ vốn là một hồ yêu trên Túy Ngọc lĩnh. Cả nhà hắn, 18 mạng, chỉ có mình hắn tu luyện thành tiên. Tỷ tỷ hắn, một bạch hồ chịu không nổi cực khổ vì thiếu ăn, làm liều hóa thành người, bắt chước các nữ hồ yêu quyến rũ người ta nhưng bị thiên lôi đánh chết. Từ đó, 18 sinh mạng nhỏ bé sống nương tựa vào nhau trên Túy Ngọc lĩnh, không dám mơ mộng xuống trần gian, chung sống với con người. Theo lẽ thường, một hồ yêu nếu tu luyện thành tiên sẽ phải theo hầu một vị tiên trên thiên giới. Sau một ngàn năm hầu hạ, học pháp thuật sẽ được thăng là hồ tiên, sống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468409/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.