◎ Tôi sẽ đưa cô xuống lầu ◎ Như bị bóp chặt cổ họng, Vân An che miệng, đôi mắt ướt đẫm nước như những viên ngọc mắt mèo. Toàn thân Vân An bỗng chốc trở nên mềm nhũn, sức lực của cậu như bị hút cạn. Cậu đứng cứng đơ tại chỗ, không dám quay đầu lại nhìn thứ đang nắm lấy cổ chân mình là thứ quái quỷ gì. Tiếng nức nở khe khẽ vang lên trong hành lang vắng lặng. Vân An từng nghĩ rằng khi đối diện với cái chết, cậu sẽ bình tĩnh vì đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều lần. Nhưng chỉ đến khi thực sự đối diện với giờ phút này, cậu mới nhận ra rằng bản năng sống còn của con người mạnh mẽ đến mức không thể kiểm soát. @ThThanhHinVng Cậu muốn sống. Cậu không muốn chết. "Cầu xin ngươi, có thể tha cho ta được không?" Vân An cầu xin, giọng nức nở như tiếng mèo con yếu ớt. Bàn tay tái nhợt với móng tay đỏ tươi nắm lấy cổ chân cậu như có ngàn cân đè nặng, muốn kéo cậu xuống thang lầu. Cậu khóc nức nở, nước mắt tuôn trào như dòng suối, ướt đẫm khuôn mặt, nhỏ xuống tay của người phụ nữ đang nắm lấy chân mình. Như thể bị nước mắt của Vân An làm rung động, bàn tay kia đột nhiên buông ra. Bỗng nhiên được tự do, Vân An vội vàng bám lấy tay vịn cầu thang lạnh lẽo và dốc toàn lực chạy lên trên. Đây là cơ hội duy nhất của cậu. Cậu phải chạy đến tầng hai, ở đó sẽ có Hoa Cương. Khi đến tầng hai, những thứ quái quỷ này sẽ không còn đe dọa được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3008995/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.