◎ Bức thư ◎ Vài người chơi nhìn nhau, Vân An do dự vài giây rồi đứng dậy. Khúc Lị được bạn bè đỡ, đã đi đến góc cửa sau rộng rãi. Cô dựa vào cửa, chờ Vân An đến với nụ cười nhẹ trên môi, trông có vẻ rất vui. Vân An chậm rãi đi đến trước mặt Khúc Lị, cậu cau mày, có chút thắc mắc. Cậu và Khúc Lị không có nhiều liên quan nên cậu không hiểu tại sao cô ta lại muốn nói chuyện với mình. Theo ánh mắt của Khúc Lị, mấy cô bạn dìu cô ta cười cười rồi rời đi. Bây giờ ở cửa sau chỉ còn lại Vân An và Khúc Lị. "Cô... có gì muốn nói với tôi?" Vân An khẽ hỏi. Khúc Lị đánh giá cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, giống như tia X quét qua toàn thân Vân An. Cô ta dựa vào tường, mắt khẽ nhếch lên, giọng có chút khinh thường: "Vân An, tôi nói cậu nên chữa cái tật nói lắp này đi." Vân An sững sờ. Dù tính tình cậu rất tốt nhưng lời của Khúc Lị lại khiến trong lòng cậu dâng lên một cảm giác khó chịu. Tuy nhiên, ngay cả khi tức giận, Vân An cũng không dễ dàng thể hiện, chỉ có thể để nó bức bối trong lòng, giọng nói có chút lớn hơn bình thường. "Đó... không phải chuyện của cô." Vân An đáp. "À" Khúc Lị cười nhạt, đảo mắt: "Tôi chỉ là có ý tốt khuyên cậu thôi. Ý tốt mà bị coi là ác ý." "Không có chuyện gì khác thì tôi đi đây." Vân An quay người định đi nhưng lại bị Khúc Lị túm lấy tay giữ lại. Nhanh chóng thả tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009019/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.