◎ Hắn không thích tôi ◎ Bà ngoại của Vân An vừa rửa xong bát đĩa, nhìn thấy vẻ mặt thất thần của cậu đang xách chiếc ghế bành đi vào nhà, bà nhanh chóng lau khô tay, cố gắng bước nhanh đến trước mặt Vân An, hạ thấp giọng quan tâm hỏi: "An An, sao vậy con?" Vân An đặt chiếc ghế lại chỗ cũ, đôi mắt cụp xuống, lông mi dài khẽ run rẩy đầy lo lắng, cậu trông như đang hoang mang và bồn chồn. @ThThanhHinVng Cậu ngước lên nhìn bà ngoại, thấy trong đôi mắt già nua ánh lên sự quan tâm không thể giấu nổi. Vân An không muốn làm bà lo lắng, hơn nữa... dù cậu có nói ra, bà ngoại cũng chưa chắc tin những gì cậu nói. "Không có gì ạ." Vân An lắc đầu, gượng cười và giải thích: "Bà cụ kia đi nhanh quá, khi con lấy ghế ra thì bà đã rời đi rồi." Bà ngoại thở phào nhẹ nhõm, cười hiền từ với Vân An: "Ôi dào, chuyện nhỏ thôi mà." "Con đừng nhìn chúng ta già thế này nhưng khi còn trẻ chúng ta đã từng khổ cực, làm việc nông việc nhà nhiều lắm, nên thân thể chúng ta có thể còn khoẻ hơn cả mấy ông bà lão trong thành phố đấy, không sao đâu. Mỗi tối ăn xong bà còn thích đi bộ nữa, ai bảo ngồi thì bà cũng không chịu ngồi đâu." Bà ngoại tưởng rằng Vân An buồn vì bị bà cụ kia từ chối nên an ủi cậu. Nghe bà ngoại nói, Vân An như nhớ ra điều gì, suy tư vài giây rồi do dự hỏi: "Bà ngoại, bà có biết bà cụ kia không?" Vân An cố gắng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009049/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.