◎ Mỗ mụ ◎ Hoa Cương cúi xuống nhìn, môi Vân An đỏ ửng khẽ hé, nhẹ nhàng thốt lên hai chữ "ca ca" nhưng lại khiến trái tim Hoa Cương, vốn đang bực bội vì sự xa cách của Vân An trở nên bình tĩnh hơn một chút. Vân An ngượng ngùng trốn sau lưng mẹ, khuôn mặt ửng đỏ như ánh hoàng hôn rực rỡ ở chân trời, điều này khiến ai cũng có thể thấy được sự xấu hổ của cậu. "Thằng nhóc này, con quên Hoa Hoa ca ca rồi sao? Lúc nhỏ con cứ khóc lóc năn nỉ anh ấy dẫn đi chơi." Mẹ Vân An nói nhỏ vào tai cậu. @ThThanhHinVng Dù biết đây chỉ là một tình huống giả định trong trò chơi nhưng khi nghe câu nói này, Vân An vẫn hít sâu một hơi, mặt đỏ bừng như sắp chảy máu, thậm chí không dám nhìn Hoa Cương. Hoa Hoa ca ca.... Vân An cắn môi, chỉ ước có thể làm con đà điểu và vùi đầu xuống đất. Thế nhưng Hoa Cương, có lẽ thấy sự bối rối của Vân An khiến tâm trạng hắn dịu lại đôi chút, cũng không còn lạnh lùng như trước và tự nhiên trò chuyện với mẹ Vân An. Vân An giống như một đứa trẻ được ba mẹ dẫn đi thăm người thân, ngoan ngoãn đứng sau mẹ, im lặng nghe họ nói chuyện. Trong trò chơi này, Hoa Cương là cháu của bà Lâm Chi Phương, người em út của bà ngoại Vân An. Hắn học y khoa ở đại học và hiện đang là thực tập sinh tại bệnh viện. Ông út của Vân An hiện cũng đang nằm ở khoa mà Hoa Cương phụ trách. Phòng bệnh trở nên nhộn nhịp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009053/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.