◎ Mạnh miệng nhưng mềm lòng ◎ Vân An không hiểu vì sao Hoa Cương đột nhiên lại giận, cậu luống cuống đứng lên, thấy Hoa Cương sải bước ra khỏi văn phòng, Vân An vội vàng thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng chạy đến chỗ bàn của Hoa Cương để lấy hộp cơm. Cầm hộp cơm trong tay, Vân An cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra Hoa Cương đã ăn hết đồ ăn mà cậu mang đến. Dù biết mối quan hệ của họ có thể sẽ thay đổi, Vân An vẫn không thể kìm nén được cảm giác buồn bã nếu Hoa Cương không còn muốn chạm vào những thứ cậu đưa nữa. Hoa Cương đi rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng hắn. Nghe tiếng thang máy từ xa, Vân An thở gấp, lo sợ rằng Hoa Cương đã bỏ đi trước nên cậu vội chạy theo. Đến nơi, cậu thấy Hoa Cương đang đứng giữ cửa thang máy, dù vẻ mặt vẫn cau có và không kiên nhẫn, nhưng hắn vẫn chờ. Vân An không thấy buồn, cũng chẳng thấy giận mà chỉ vội vàng ôm hộp cơm và bước vào thang máy. @ThThanhHinVng Thang máy chỉ có hai người, không gian yên tĩnh. Nhìn vào màn hình hiển thị số tầng, Vân An hồi hộp l**m đôi môi khô khốc, lén nhìn Hoa Cương rồi khẽ nói: "Cảm ơn." Cánh cửa thang máy vừa mở ra, một nhóm người bước vào, át đi câu cảm ơn nhỏ bé của Vân An. Hoa Cương với vóc dáng cao ráo, vẻ ngoài nổi bật, dù đứng ở góc thang máy vẫn dễ dàng thu hút ánh nhìn của nhiều người. Vân An cúi đầu nhìn xuống đôi giày trắng mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009056/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.