◎ Máu và nước mắt ◎ Vân An theo bản năng liếc mắt nhìn Kim Tử Ngâm, hai người trao đổi ánh mắt, nhận thấy trong mắt nhau sự kinh ngạc và nghiêm trọng. Những lời của tiểu Chí chứa quá nhiều thông tin, có ý nói rằng chuyện bí ẩn "năm đó" có liên quan đến tất cả các gia đình trong khu này sao? Là người ở ngay trung tâm "vòng xoáy bão táp," Hạ Uyển vẫn không sợ hãi, đôi mắt không chớp lấy một cái, như thể cô đã nắm rõ mọi chuyện từ lâu: "Thì sao chứ, cho dù có thù, cũng có loại thù máu sâu nặng hay chỉ là những chuyện nhỏ nhặt." "Cả khu này, ngoài gia đình của bà Chi Viện được di dời, còn lại sáu hộ. Tại sao báo ứng lại bắt đầu từ nhà chú?" Hạ Uyển nói từng câu như từng nhát dao, muốn đâm thẳng vào tim tiểu Chí. Sắc mặt tiểu Chí thay đổi liên tục, từ đỏ sậm màu gan lợn vì giận dữ, đến tím tái như tương đen vì chột dạ, cuối cùng trở nên xám ngoét như tro tàn. @ThThanhHinVng "Tôi..." Lớp vỏ cứng rắn của tiểu Chí bị Hạ Uyển không nể nang mà l*t tr*n, gã sụp xuống ngồi bệt trên ghế sofa, trước mặt ba người trẻ tuổi không chút hình tượng mà bật khóc nức nở. Tiếng khóc ấy như cọng rơm cuối cùng làm sụp đổ con lạc đà, vừa chứa nỗi đau vì mất mẹ vừa có sự sợ hãi cho tương lai bất định. Mục tiêu đạt được, đánh trúng phòng tuyến nội tâm của tiểu Chí, Hạ Uyển nhếch mày cười, tự tin và tràn đầy sức sống, đáng yêu như một chú
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009066/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.