◎ Em có vẻ rất thích trẻ con nhỉ? ◎ Hạ Uyển bị đẩy ra khỏi hàng ngũ, cảm thấy khó hiểu, không rõ vì sao tự dưng bọn họ – nhóm người trẻ – lại bị đuổi ra khỏi đội hình. Cô còn định nói thêm điều gì đó thì nhìn thấy mẹ trong phó bản của mình mặt mày nặng trĩu, lắc đầu với cô, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy. Hạ Uyển như chợt nhận ra điều gì, tim đập thình thịch, mạnh mẽ đến mức cô cảm thấy cổ họng khô khốc, da đầu hơi tê đi, một cảm giác phản xạ theo bản năng chỉ xuất hiện khi cô gặp nguy hiểm. Mọi thứ rõ ràng rất bình thường vào ban ngày, chẳng có gì bất thường cả, ngoại trừ tấm biển lớn phủ vải đỏ kia... @ThThanhHinVng Thấy Hạ Uyển vẫn còn ngẩn ngơ, Kim Tử Ngâm bèn nắm chặt cánh tay cô, kéo về phía mình và Vân An, trên mặt đầy vẻ nghiêm trọng: "Có gì đó không ổn." Vân An trông có vẻ bối rối, nhưng trong lòng như hiểu được ý của bà ngoại. Lâm Bội Nga đứng thẳng giữa đội hình, lưng thẳng tắp dù đã ngoài 80, ánh nắng chiếu lên bà và bà gắng gượng giữ thẳng người. Bà nở một nụ cười trấn an nhìn về phía cháu, như muốn bảo Vân An đừng lo lắng gì cho mình. "Bà ngoại của tôi làm vậy có chủ đích." Vân An thì thầm: "Bà đang nhắc nhở mọi người trong nhà họ Lâm." So với thế hệ củbà, Vân An và những người trẻ như họ đã là thế hệ thứ tư. Cậu nhớ rõ rằng bà ngoại từng nhắc đi nhắc lại rằng ân oán kết thúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009074/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.