◎ Mang em rời đi ◎ Mặc dù Vân An đã bảo đảm, nhưng Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển vẫn không giảm bớt sự cảnh giác đối với Hoa Cương, ngược lại còn cẩn thận hơn. Hành động đốt cháy linh hồn của bà tư mà không chút cảnh báo nào của Hoa Cương đã khiến họ bị chấn động sâu sắc. Chưa bàn đến việc Hoa Cương có ác ý với họ hay không, chỉ riêng khả năng dễ dàng hủy diệt một linh hồn như vậy đã đủ khiến họ phải dè chừng. @ThThanhHinVng "Tôi cảm thấy... anh ấy không có uy h**p gì với chúng ta, hắn rất thân thiện. Tôi nghĩ có lẽ chúng ta có thể tranh thủ sự giúp đỡ của anh ấy." Vân An khẽ l**m môi, giọng điệu lo lắng. May mà trời tối, không ai chú ý đến những động tác nhỏ đầy căng thẳng của cậu. Nếu bị phát hiện, chắc chắn Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển sẽ sinh nghi. "Chuyện tranh thủ sự giúp đỡ để tính sau, hắn cũng không nhất định sẽ ở lại lâu." Kim Tử Ngâm trầm giọng nói. Sau khi xác nhận rằng Hoa Cương tạm thời không gây uy h**p, nhóm Kim Tử Ngâm chuẩn bị rời đi. Nhiệm vụ đêm nay đã hoàn thành, họ nên trở về nhà. @ThThanhHinVng Còn Hoa Cương... cứ để mặc hắn. Trước khi rời đi, Vân An quay đầu lại nhìn Hoa Cương. Hắn đứng một mình bên bờ ruộng, hai tay đút túi, hơi ngửa đầu nhìn ánh trăng tròn. Trong lòng Vân An bỗng dâng lên cảm giác xót xa khó tả. Hoa Cương như mang trên mình sự cô đơn không nói thành lời... Khi tất cả đã về nhà, Vân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009099/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.