◎ Bình rượu ◎ Cùng lúc đó, Vân An và Kim Tử Ngâm cùng những người chơi khác cũng nghe thấy những lời bàn tán nhỏ to của người dân trong thôn. Hóa ra không biết từ khi nào, trong thôn đã xuất hiện một lời đồn đại như vậy, nói rằng bà cố có số mệnh khắc chồng, khắc con. @ThThanhHinVng Nếu không phải như vậy thì tại sao chồng bà lại mất sớm và tại sao con cái bà lại gặp nhiều trắc trở như vậy? Lại còn vị đạo sĩ nọ, tại sao hắn không đến nhà ai khác mà chỉ đến nhà bà? Nghe xong những lời đồn đại này, sắc mặt Vân An, Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm đều trở nên khó coi. Trong mắt họ, lời đồn khắc chồng khắc con này giống như giọt nước làm tràn ly, là cọng rơm cuối cùng đè nát con lạc đà. Bà cố nếu muốn sống yên ổn những năm cuối đời, bà có tay có chân, ngoài việc không thể lao động thì bà vẫn có thể tự lo liệu cho sinh hoạt của mình. Bà hoàn toàn có thể sống tại ngôi trường tiểu học bỏ hoang ở thị trấn. Chỉ cần con cái mỗi tháng đưa cho bà một chút tiền hoặc mang cho bà rau dưa, thịt cá là bà có thể sống qua ngày. Thực tế, đã từng có lần bà không chịu nổi cách hành xử của những nàng dâu trong nhà nên đã dọn ra trường tiểu học bỏ hoang đó ở. Nhưng chỉ vài ngày sau, lời đồn trong thôn bắt đầu lan rộng, trách móc rằng các con của nhà họ Lâm là đồ bất hiếu. Các chị em nhà họ Lâm không dám ngẩng mặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009109/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.