◎ Là bà cầu xin ta giúp ◎ 【 Hệ thống, lời bà ngoại nói là có ý gì vậy? 】 Khi ở trong phòng, Vân An nằm bệt trên giường, nghiêng đầu nhìn ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ. Đêm nay, ánh trăng đặc biệt rực rỡ, sáng đến mức khiến người ta không thể nhìn thẳng vào. Nằm trên giường, đôi mắt sáng trong của thiếu niên lộ vẻ nghi hoặc, chân mày nhíu lại. Cậu nhẹ nhàng cắn môi, không buồn để ý cảnh đẹp ngoài cửa mà chỉ đắm chìm trong những suy nghĩ của mình. @ThThanhHinVng Lúc đứng ở cửa bếp, Vân An và bà ngoại không ai có thể thuyết phục được ai. Dù không cãi nhau, trong lòng Vân An vẫn tràn ngập lo lắng. Những lời bà ngoại nói với ý nghĩa mập mờ như vô tình ấy đã khiến cậu bị chấn động mạnh. 【 Bà ấy nói không sai. Cậu thực sự không thuộc về nơi này. Theo kịch bản, nhân vật của cậu là một học sinh lớp 12 vừa thi đại học xong và về quê nghỉ hè. Thậm chí không cần đợi bà ngoại mở lời, vài ngày nữa mẹ cậu sẽ gọi điện thúc giục cậu quay về. 】 【 Hả? Tại sao chứ? 】 Vân An không hiểu. Hệ thống cảm thấy muốn phát điên, tự hỏi sao mình lại quên mất ký chủ của nó vốn là một tiểu thiếu gia "mười ngón tay không dính nước xuân". 【 Tiểu Vân An, cậu không nhớ thân phận của mình à? Cậu thi đại học rớt, phải đi học lại. Chương trình học lại nhập học không phải kéo dài chín tháng, mà chỉ có trong kỳ nghỉ hè thôi. 】 Vân An nhướng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009114/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.