◎ Dấu răng ◎ Như một cơn gió ập tới, Hoa Cương sải bước dài làm Vân An trong lòng cả kinh, theo bản năng liếc nhìn Hạ Uyển - người đang tò mò thò đầu vào linh đường quan sát rồi lặng lẽ lùi vài bước, giữ một khoảng cách nhỏ với Hạ Uyển. Khi đã đứng trước mặt Vân An, Hoa Cương giữ nét mặt trầm lặng, đôi mắt đen láy nhìn thẳng không chớp, ánh nhìn như xoáy sâu vào tận tâm trí của Vân An. Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Vân An cảm thấy bối rối, muốn quay đi để tránh. @ThThanhHinVng Mỗi khi Hoa Cương bộc phát toàn bộ khí thế, cảm giác áp bức do hắn tạo ra đặc biệt mạnh mẽ. Dù Vân An rất thích hắn nhưng vẫn không thể tránh khỏi cảm giác hít thở không thông, đầy căng thẳng và luống cuống dưới sức ép mãnh liệt đó. Nhưng trong tình cảnh này, người sai không phải là mình. Ý nghĩ đó khiến Vân An bất giác cảm thấy có chút ấm ức. "Tại sao lại trốn ta?" Hoa Cương nhíu mày, hỏi một cách dứt khoát. Giọng hắn không dễ chịu, còn mang theo sự khó chịu đầy áp lực, từng câu chữ như một lưỡi dao sắc bén, hỏi thẳng vào vấn đề, không cho người đối diện cơ hội né tránh. Vân An bị đôi mắt sâu thẳm của Hoa Cương nhìn chằm chằm, cảm giác như đang bị một loài thú săn mồi hung dữ trên thảo nguyên để ý. Cả người cậu căng thẳng, mỗi tế bào như đang báo động, muốn cậu tránh xa người trước mặt. Cậu cúi đầu theo phản xạ, nhưng lại bị Hoa Cương dùng cả hai tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009118/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.