Trong ánh mắt lanh mạc của Tạ Thiếu Ly nhiễm lên một tầng ấm áp, ôm Lâm Tư Niệm ngồi trên giường, cúi đầu xuống hôn nàng.
Lâm Tư Niệm đưa ngón tay mơn trớn gương mặt anh tuấn của y, phát hiện trong ánh mắt trong suốt của y hằng lên những tơ máu liền không khỏi đau lòng, dịu dàng hỏi: “Mấy ngày rồi chưa ngủ?”
“Hai đêm rồi không chợp mắt được.” Giọng nói Tạ Thiếu Ly có chút khàn, khó nén mệt mỏi: “Muốn sớm trở về gặp muội.”
Lâm Tư Niệm cười nói: “Muội đã từng một mình sống hai mươi năm rồi, chưa bao giờ biết cô đơn là gì, cho đến khi lần đầu tiên xa huynh sau khi thành hôn, còn chưa đầy bảy mươi ngày mà đã làm muội nếm trải đủ nổi đau tương tư rồi. Huynh nói có thần kỳ hay không? Thựa ra muội có rất nhiều lời muốn nói với huynh, có rất nhiều điều muốn làm với huynh... Nhìn muội như vậy làm gì? Huynh biết muội muốn cùng huynh làm gì mà.”
Nàng thẳng thắn nhìn thẳng vào con người sâu thẳm của Tạ Thiếu Ly, cắn môi híp mắt cười giảo hoạt: “Nhưng muội đau lòng cho huynh, nhìn thấy huynh cực khổ như vậy muội liền không muốn nói gì nữa, chỉ muốn yên tĩnh cùng huynh ngủ một giấc.”
Tạ Thiếu Ly mở to đôi mắt mệt mỏi, ấm áp nhìn nàng: “Nghe muội nói xong những lời này, ta sao có thể ngủ được nữa chứ.”
“Có tiến bộ, còn biết nói giỡn với muội. Vẫn là thẳng thắn chút mới được, so với bộ dáng lạnh ngạo người lạ chớ đến kia đáng yêu hơn nhiều.”
Lâm Tư Niệm cười
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-ngay-tho/1903633/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.