- Không hổ là đế đô Thanh Phong đế quốc, rất náo nhiệt, còn hơn tông môn không có bao nhiêu sinh khí.
Thân thể mềm mại của Nghê Nhan bị áo choàng rộng lớn che lại, chậm rãi bước đi trên phố dài đế đô, nàng tò mò đánh giá chung quanh, miệng nói lầm bầm.
Sáng sớm mùa đông, hai bên đường phố đều có người bán hàng rong rao hàng và bán ra các loại vật liệu, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt, dường như tuyết lớn tung bay không có làm giảm nhiệt tình của những người chung quanh.
Đường Ngâm và Lục Tiểu Tiểu cẩn thận đi sau lưng Nghê Nhan, rất sợ lạc mất nàng, sư tiện nghi phụ của bọn họ cái gì cũng tốt, tu vi mạnh mẽ tuyệt đối đạt đến đến thất phẩm Chiến Thánh, trù nghệ rất cao siêu, nấu ra món ăn, hương thơm lan tỏa mười dặm, dung mạo khó ai sánh bằng, thế nhưng nàng lại có một cái nhược điểm không biết nên khóc hay cười, đó chính là nàng bị mù đường.
- Tiểu Ngâm, sau này ngươi đi ra sân rộng tông môn mở tiểu điếm, không cần kiếm càng nhiều, chỉ cần có thể mang lại chút nhân khí cho tông môn, kích thích các đệ tử đi lại, bọn họ ngày thường khó ra khỏi cửa, chẳng khác gì người chết.
Nghê Nhan nói với Đường Ngâm.
Đường Ngâm cười khan một câu, hắn đường đường Lục Phẩm Chiến Hoàng, chạy đến sân rộng tông môn bày sạp làm người bán hàng rong... Hắn không có ngốc như vậy.
- Được rồi, tiểu điếm trong lời các ngươi tên là gì?
Nghê Nhan nghiêng đầu, khuôn mặt mang theo khăn che
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-thuc-gia-o-di-gioi/1926918/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.