Sáng sớm hôm sau, ánh nắng tươi sáng chiếu rọi.
Bộ Phương rời khỏi giường, sau khi đánh răng rửa mặt xong, hắn đi đến nhà bếp bắt đầu rèn luyện kỹ thuật thái rau và chạm trổ, kỹ thuật của hắn đã đến cấp hai, nên sử dụng cực kỳ thuận buồm xuôi gió.
Thái đao ở trong tay hắn như có thể đùa giỡn thành hoa, cực kỳ huyễn khốc, nguyên liệu nấu ăn bị thái đao cắt thành từng phần, trạng thái hôm nay của Bộ Phương không tốt lắm, hắn khẽ cau mày như đang suy tư chuyện gì.
Luyện tập xong kỹ thuật xắt rau và chạm trổ, Bộ Phương bắt đầu xào nấu món ăn mà Tiểu Hắc thích nhất, túy bài cốt.
Một lúc sau, mùi thịt ngọt thơm bay ra khỏi phòng bếp, quanh quẩn trên không trung của quán ăn làm lòng người say mê.
Bộ Phương bưng túy bài cốt trên tay, mở cửa quán ăn, đặt bát sứ men xanh trên tay xuống trước mặt Tiểu Hắc đang ngủ ngon bên ngoài, lỗ mũi của con chó mập khẽ run lên, nhanh chóng mở mắt ra, nó hưng phấn le lưỡi nhìn chằm chằm túy bài cốt.
Túy bài cốt, món ăn chó gia yêu nhất.
Tiểu Hắc nhìn chén sứ mà nhỏ nước dãi, nó liên tục vẫy đuôi, khoé miệng Bộ Phương nhếch lên, rất khó tưởng tượng con chó tham ăn này là linh thú làm tất cả mọi người phải run sợ ngày hôm qua.
Vuốt ve bộ lông mềm mại không dính chút bụi nào của Tiểu Hắc, sau đó Bộ Phương quay về quán ăn, kéo một cái ghế ra cửa, nằm lên trên đó, nheo mắt nhìn ra ngoài quán ăn.
Trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-thuc-gia-o-di-gioi/193504/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.