Bộ Phương nói rất bình thản, không có vẻ cao cao tại thượng, đã lấy được thắng lợi còn khiêu khích, mà là lạnh nhạt như nước, dường như tất cả đều là thuận lý thành chương.
A Uy ngẩn ngơ, hắn thật không ngờ Bộ Phương lại có thể nói như vậy, nhưng mà hắn thật sự động tâm, trong lòng hắn cũng hiểu, nếu như Sủi Cảo Mặt Trăng Bảy Màu của Bộ Phương có thể đạt được nhiều người ưa thích như vậy, tự nhiên là có chỗ độc đáo của nó.
- Tốt, cho ta một chén, ta sẽ nướng một con linh thú cho ngươi!
A Uy gật gật đầu, trịnh trọng nói với Bộ Phương, tính nết làm người của hắn chính là như vậy, không muốn chiếm tiện nghi, huống hồ, hắn cũng muốn xem vẻ mặt của Bộ Phương khi thưởng thức món ăn của hắn sẽ như thế nào.
Bộ Phương gật gật đầu, vung tay lên, chân khí quét qua, mấy bánh sủi cảo trắng mềm bay vào trong nồi, tóe lên bọt nước.
A Uy đi trở về bếp lò của mình, bắt đầu rất nghiêm túc nướng Linh thú.
Một đám đầu bếp khác nhìn nhau, không khỏi nhìn về phía Bộ Phương và A Uy, hai người này muốn so đấu với nhau sao?
A Lỗ lại cắn đùi gà, gương mặt vô cùng tò mò nhìn Bộ Phương và A Uy ở phương diện nấu món ăn, hắn biết rõ thịt nướng của A Uy, hắn cho rằng thịt nướng như vậy là tốt nhất, thế nhưng sủi cảo của Bộ lão bản rõ ràng đánh bại thịt nướng của ca ca, việc này càng làm hắn cảm thấy khó tin.
Cơ Thành Tuyết nhìn không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-thuc-gia-o-di-gioi/193636/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.